Tại sao Chúa Giê-xu (Jesus) được gọi là Chúa mà vẫn phải chết như bao người khác? Khi tìm hiểu sâu hơn, ta khám phá ra kế hoạch cứu rỗi được xây dựng từ thuở sơ khai.

Nguồn gốc của sự chết

Ban đầu con người không được tạo ra để chết đi, nhưng chính tội lỗi đã len lỏi vào thế giới và sinh ra sự chết. Khi Chúa tạo ra thế giới, Ngài đã quy định loài người được ăn mọi loại quả trừ trái của cây sự chết. Sáng Thế Ký 2:16 có chép: “Rồi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán dạy rằng: Ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn; nhưng về cây biết điều thiện và điều ác thì chớ hề ăn đến; vì một mai ngươi ăn, chắc sẽ chết.” Thử tưởng tượng mà xem, chúng ta đang dạo chơi trong một vườn cây và người chủ vườn cho phép ta hái mọi loại quả trừ quả của cây sự chết. Khi ta tin chắc rằng bản thân sẽ không bén mảng lại gần cây đó, một người đến và thủ thỉ với ta rằng người chủ vườn đang nói dối. Ông ấy không muốn ai ăn “trái cấm” vì đó là quả quý nhất trong vườn. Nếu là bạn, bạn sẽ tin người chủ vườn, hay bạn sẽ tin người còn lại?

Từng có ít nhất hai người phải đối mặt với sự lựa chọn đó: A-đam và Eva. Trong Sáng Thế Ký chương 3, họ đã quay lưng lại với Đấng Sáng Tạo và làm theo lời dụ dỗ của Satan. Eva đã ăn trái cấm và đưa cho chồng mình ăn cùng. Đáng buồn thay, A-đam và Eva không chỉ phải đối mặt với cái chết, mà còn bị chia cắt vĩnh viễn khỏi Ngài. Có thể bạn đang tự hỏi: “Chúa phải tràn ngập ơn huệ và lòng nhân ái chứ? Sao Ngài không thể tha thứ cho họ dù chỉ một lần?” Câu trả lời nằm ở chính sự hoàn hảo của Ngài, dù lớn hay nhỏ thì tội lỗi sẽ luôn chia rẽ con người và Đức Chúa Trời.

Sáng Thế Ký 3:21-24 viết: “Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy da thú kết thành áo dài cho vợ chồng A-đam, và mặc lấy cho. Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng: Nầy, về sự phân biệt điều thiện và điều ác, loài người đã thành một bậc như Chúng ta; vậy bây giờ, ta hãy coi chừng, e loài người giơ tay lên cũng hái trái cây sự sống mà ăn và được sống đời đời chăng. Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn đuổi loài người ra khỏi vườn Ê-đen đặng cày cấy đất, là nơi có người ra. Vậy, Ngài đuổi loài người ra khỏi vườn, rồi đặt tại phía đông vườn Ê-đen các thần chê-ru-bim với gươm lưỡi chói lòa, để giữ con đường đi đến cây sự sống.

Khi A-đam và Eva quyết định chọn ăn trái cấm thay vì vâng lời, họ đáng ra phải sống xa cách khỏi Đức Chúa Trời. Nhưng Ngài đã không bỏ mặc họ. Thực tế Chúa đã hi sinh con vật đầu tiên và làm thành áo cho vợ chồng A-đam. Lòng tốt của Đức Chúa thật tuyệt vời làm sao! Ngài đích thân thi hành sự hiến tế đầu tiên cho tội lỗi của A-đam và Eva. Chính Ngài đã bao bọc họ trước khi đuổi họ ra khỏi vườn Ê-đen cùng với lời hứa của sự cứu chuộc. Vậy sự hiến tế được thực thi để giảm bớt tội lỗi của loài người.

Sự hiến tế trước Chúa Giê-xu

Từ thời kỳ A-đam và E-va cho mãi đến khi Chúa Giê-xu giáng thế, con dân Chúa vẫn luôn luôn mòn mỏi một Đấng Cứu Thế. Trong giai đoạn đó, vẫn luôn có những buổi hiến tế động vật thay cho tội lỗi của con người. Chúng thường được tổ chức bởi các thầy tế lễ. Nhưng những sự dâng hiến này chưa từng cứu rỗi được bất kỳ ai. Chính niềm tin vào một Đấng Cứu Thế đang đến đã cứu họ.

Kinh Thánh nhiều lần nhấn mạnh nguyên tắc “được cứu bởi đức tin”. Rô-ma 4:3 chép: “Vì Kinh Thánh có dạy chi? Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, và điều đó kể là công bình cho người.” Hay một ví dụ khác thời Cựu Ước được ghi ở Ô-sê 6:6 : “Vì ta ưa sự nhân từ mà không ưa của lễ, ưa sự nhìn biết Đức Chúa Trời hơn là ưa của lễ thiêu”.

Của lễ thiêu được dâng bởi người Do Thái như một sự vâng phục Đức Chúa Trời. Mặc dù hàng năm việc hiến tế vẫn luôn được tổ chức đều đặn, nhưng chưa từng có một con vật nào đủ khả năng tẩy sạch tội lỗi của con người. Bởi vậy, Chúa Giê-xu đã đến như một Con Người, sống một cuộc đời tinh sạch và chết thay cho con người để loài người có cơ hội trở về đoàn tụ với Đấng Sáng Tạo.

Ê-phê-sô 2:8-9: “Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình”

Chúa Giê-xu đã chết như thế nào?

Vào một thứ sáu tốt lành, ngay sau Lễ Vượt Qua, Chúa Giê-xu đã chết trên đồi Gô-gô-tha. Ngài bị đánh đến tan xương nát thịt, bị phỉ nhổ, nhạo báng, chúng nhấn lên đầu Chúa một chiếc mão triều gai. Cuối cùng chúng đóng đinh Chúa trên chính chiếc thập giá Ngài gánh.

Sau khi Ngài trút hơi thở cuối cùng, bầu trời tối sầm, mặt đất rúng động, và tấm màn trong đền thờ bị xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Một tên lính lấy giáo đâm ngang sườn Ngài để chắc chắn Chúa Giê-su đã trút bỏ linh hồn. Rồi một người đàn ông giàu có đã mang xác Chúa đi và chôn trong một cái huyệt mới xây.

Quá trình Chúa bị đóng đinh trong Kinh Thánh được miêu tả ở những phân đoạn: Ma-thi-ơ 27, Mác 15, Lu-ca 23, Giăng 19.

Kinh Thánh nói gì về sự chết của Chúa Giê-xu?

Kinh Thánh nói rằng cái chết của Chúa Giê-xu là con đường duy nhất dẫn đến sự cứu rỗi.

Công-vụ 4:11-12 viết: “Giê-xu nầy là hòn đá bị các ông xây nhà bỏ ra, rồi trở nên hòn đá góc nhà. Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu.”

Sự chết của Chúa Giê-xu không chỉ về mặt thể chất, nhưng còn về mặt linh hồn và cảm xúc. I Phi-e-rơ 2:24 ghi: “Ngài gánh tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ”. Đức Chúa Trời đã biến Ngài từ người vô tội thành kẻ có tội vì chúng ta (II Cô-rin-tô 5:21). Trong màn đêm, Đức Giê-hô-va đã ngầm chuyển tất cả tội lỗi của loài người lên thân thể Chúa Giê-xu (Ê-sai 53:6). Để trở thành con chiên thế tội cho chúng ta, Đấng Christ đã tự bước vào địa ngục để chết thay cho loài người.

Liệu có cách khác để được cứu không?

Không. Câu trả lời được tìm thấy ở Giăng 14:6: “Vậy Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha”.

Mọi người thường nói: “Nhưng nếu chúng ta làm việc để trả nợ cho bản thân thì sao? Thông qua những việc làm tốt?”. Đầu tiên, Kinh Thánh đề cập đến việc thiện như một chiếc áo rách, hoàn toàn vô dụng (Ê-sai 64:6). Ngoài ra, dù làm việc tốt có thể được dùng để trả nợ, không ai có thể làm đủ nhiều điều tốt để trả hết được món nợ đời đời. Chúng ta không thể tự giành được sự cứu chuộc bằng sức riêng.

Nhưng có một cách duy nhất để triệt tiêu hoàn toàn số nợ đó: một người trong sạch và hoàn hảo phải chết thay cho toàn bộ nhân loại. Một người không bị vấy bẩn bởi tội lỗi từ thời A-đam và Eva. Một người sinh ra bởi một trinh nữ. Đó chính là Chúa chúng ta.

Tại sao cái chết của Chúa Giê-xu lại quan trọng với tín hữu Cơ Đốc/Ki-tô?

I Ti-mô-thê 2:5 ghi chép lại: “Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung Gian giữa Đức Chúa Trời và loài người, là Đấng Christ Giê-xu, cũng là người. Ngài đã phó chính mình làm giá chuộc mọi người, là lời chứng được ban cho đúng thời điểm”.

Sự chết của Chúa Giê-xu đóng một vai trò to lớn trong cuộc đời của mỗi Cơ Đốc Nhân bởi thông qua sự chết và sống lại của Ngài mà chúng ta được tha thứ khỏi mọi lỗi lầm trong quá khứ, hiện tại cũng như trong tương lai. Tuyệt vời hơn thế nữa, chúng ta được trao cho cơ hội trở về bên Đấng Sáng Tạo thông qua Chúa Thánh Linh ngay sau khoảnh khắc tin nhận Chúa Giê-xu. Nếu như Chúa Giê-xu chưa từng chết, vậy thì giờ này chúng ta vẫn đang chờ đợi một cách mông lung vào cuộc đời thế giới bên kia. Nhưng vì Ngài đã chết, mỗi ngày ta đều được sống trong Chúa và có một mối quan hệ cá nhân với Ngài. Cái chết đau đớn của Chúa Giê-xu đã giúp ta nhận lại được sự sống đời đời.

“Gia đình tôi không có ai tin Chúa Giê-xu cả, bạn được cứu chứ tôi không được cứu đâu!”

Có lẽ đây là sự hiểu lầm mà thôi. Sự cứu chuộc của Chúa Giê-xu là dành cho cả nhân loại, trong đó có cả bạn và tôi. Nếu bạn và gia đình của bạn chưa tin Chúa Giê-xu, thì xin bạn hãy làm điều đó ngay hôm nay. Bạn chỉ cách món quà cứu rỗi của Chúa một lời cầu nguyện mà thôi. Hãy để Cành Nho Media giúp bạn.


CÀNH NHO MEDIA

Instagram @canhnho.vn