Chúa Giê-xu có phải chịu đau đớn trước công chúng để được Đức Chúa Trời ban cho những vinh quang đó không? Chẳng lẽ Chúa Giê-xu đã không sống một cuộc đời hoàn hảo, tuân thủ luật pháp, thay thế cho chúng ta trong hoàn toàn cô lập hoặc ít nhất là trong sự mù mờ? Tôi biết Ngài đã trải qua những cám dỗ chính thức của mình một mình. Vì vậy, lẽ nào Chúa đã chết thanh thản, rồi sống lại, và đánh bại sự chết và tội lỗi, nhưng không phải bằng cách chịu đựng trước công chúng? Hoặc nếu Ngài đã làm điều này, Ngài sẽ không nhận được vinh quang ‘tiếp theo’? Nó có bắt buộc Ngài phải chịu đựng công khai và chết sớm không? Vậy thì, một lần nữa, mối quan hệ ‘tiếp theo’ giữa những đau khổ trước công chúng và vinh quang vĩnh cửu của Chúa Giê-xu là gì?”

Tôi được rút ra rằng để trả lời câu hỏi này, mặc dù theo một nghĩa nào đó, đó là loại câu hỏi “điều gì xảy ra nếu” mà Kinh Thánh không thực sự đề cập trực tiếp (“Điều gì sẽ xảy ra nếu Chúa Giê-xu đã sống một cuộc sống hoàn hảo, không tội lỗi và chết một cách tự nhiên ở tuổi 85 – liệu sự sống và cái chết đó có cứu được chúng ta không?”). Kinh Thánh không dành nhiều thời gian để suy ngẫm về khả năng đó. Và vì vậy, bạn có thể nghĩ, “Chà, tại sao Ngài lại đến đó?” Tuy nhiên, khi cố gắng trả lời câu hỏi cụ thể này và những câu hỏi như thế, chúng ta được dẫn đến việc suy ngẫm về sự tự hỏi rằng Đức Chúa Trời đã làm điều đó, trên thực tế, theo một cách nào đó – Ngài đã lên kế hoạch để Con Ngài phải chịu đau đớn, công khai, vô cùng – và tại sao Ngài lại làm như vậy. nó theo cách đó. Và điều đó đáng để chúng ta suy gẫm cách nghiêm túc.

Cái Giá Phải Trả Một Cách Công Khai Của Chúa Giê-xu Christ

Vì vậy, khi tôi đã suy nghĩ về câu hỏi liệu sự cứu chuộc của chúng ta có thể được thực hiện bởi sự hoàn hảo của Đấng Christ mà Ngài không phải chịu đựng công khai khi bị đóng đinh hay không, tôi thấy ít nhất 6 lý do mà Kinh Thánh đưa ra cho lý do tại sao điều này không thể xảy ra – nói cách khác, tại sao sự đau khổ kinh hoàng, công khai của Đấng Christ do bị đóng đinh là hoàn toàn cần thiết cho sự cứu rỗi của chúng ta.

1. Kế hoạch này đã được định trước

Lý do đầu tiên và có lẽ rõ ràng nhất là những đau khổ đặc biệt này đã được Đức Chúa Trời tiền định trước khi sáng thế. Đó là kế hoạch vĩnh cửu của Đức Chúa Trời mà Con Ngài phải chịu đựng theo cách này. Sách Công Vụ 4:27-28: “Thật vậy, Hê-rốt và Pôn-xơ Phi-lát cùng với các dân ngoại và dân Y-sơ-ra-ên đã tụ họp tại thành nầy để chống lại Đầy Tớ thánh Ngài là Đức Chúa Jêsus, Đấng mà Ngài đã xức dầu để làm mọi việc tay Ngài và ý Ngài đã định trước.”

Vì vậy, tất cả những gì mà Hê-rốt, Phi-lát, những người lính dân ngoại đóng đinh, và đám đông đóng đinh – tất cả những gì họ làm với Chúa Giê-xu trong những giờ cuối cùng đó đều là kế hoạch của Đức Chúa Trời. Nó đã được định sẵn để diễn ra. Sự thay thế của một cuộc sống nhàn nhã và một cái chết 85 tuổi không nằm trong kế hoạch của Đức Chúa Trời. Đó là lý do đầu tiên. Nó không thể xảy ra.

2. Kinh Thánh đã ứng nghiệm những việc này

Thứ hai, những đau khổ này đã được tiên tri trong lời của Đức Chúa Trời – kinh điển Cựu Ước không thể bị bẻ gãy. Lặp đi lặp lại trong các sách Phúc âm, chi tiết về những đau khổ cuối cùng của Đấng Christ được cho là “điều mà Kinh thánh có thể được ứng nghiệm” (Ma-thi-ơ 26:56; Lu-ca 22:37, 24:26; Giăng 13:18; 19: 36). Ví dụ, “Nhưng Người đã vì tội lỗi của chúng ta mà bị vết, Vì gian ác của chúng ta mà bị thương.” (Ê-sai 53:5). Xỏ lỗ. Không phải ung thư, không phải tuổi già, không phải ngừng tim. Ngài đã bị đâm xuyên vì sự vi phạm của chúng ta.

“Sự xấu hổ và đau khổ kinh hoàng trước công chúng của Đấng Christ đã được viết rất chi tiết.”

Nói cách khác, sự xấu hổ và đau khổ kinh khủng của Chúa Giê-xu Christ đã được chép lại thành các chi tiết về những gì sẽ xảy ra với quần áo của ngài trong Cựu Ước. Nếu không thể phá vỡ những lời Kinh Thánh đó, thì không thể tránh khỏi những sự đau khổ mà Ngài phải gánh chịu.

3. Sự đau khổ này là… thích hợp

Thứ ba (và điều này gần với trọng tâm của vấn đề hơn), Hê-bơ-rơ 2:10: “Vì muôn vật hiện hữu là do Đức Chúa Trời và vì Đức Chúa Trời, nên khi muốn đem nhiều con cái đến vinh quang, Ngài đã khiến Đấng làm cội nguồn ơn cứu rỗi của họ phải trải qua đau khổ để được toàn hảo là điều thích hợp.

Điều này rất sâu sắc, và đáng để chúng ta nghiên cứu và dành nhiều giờ suy gẫm. Quyết định vĩnh cửu của Đức Chúa Trời nhằm đạt được sự cứu rỗi của loài người chúng ta thông qua những đau khổ của Đấng Christ không phải là tùy tiện hay bất chợt hay vô nghĩa, nhưng là do sự thích hợp, phù hợp như Đức Chúa Trời xem xét mọi sự. Nó thích hợp; bạn có thể nói điều đó cuối cùng là tốt lành. Có nghĩa là, nó hoàn toàn hài hòa với tất cả các hành động và kế hoạch khác của Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể dành cả đời để tìm hiểu xem tại sao nó thích hợp, nhưng hãy để Hê-bơ-rơ 2:10 bay lên như một biểu ngữ vĩ đại trên những đau khổ của Đấng Christ. Nó thích hợp – đúng, tốt, thích hợp, đẹp – trong tâm trí của Đức Chúa Trời để sự cứu rỗi của chúng ta được hoàn thành theo cách này chứ không phải cách khác.

4. Chiên con được hiến tế

Thứ tư, cái chết của Chúa Giê-xu là một sự hy sinh có chủ đích của Đức Chúa Trời tương tự như của lễ hiến tế một con chiên trong Cựu Ước. Phao-lô nói Chúa Giê-xu là “con chiên của Lễ Vượt Qua” (1 Cô-rinh-tô 5: 7). Vì vậy, cũng như trong Cựu Ước, để một con cừu già trong bầy và chết vì mắc bệnh không phải là một vật hiến tế. Đó không phải là cách nó hoạt động. Bạn đã bắt con cừu và bạn giao nó bằng cả trái tim và chủ ý.

Vì vậy, Đấng Christ già đi trong một ngôi làng hẻo lánh nào đó và chết sẽ không phải là sự hy sinh theo cách của Đức Chúa Trời khi cắt cổ Chiên Con quý giá của Đức Chúa Trời. Từ giết mổ được dùng trong sách Khải Huyền để chỉ những gì đã xảy ra với Chiên Con và cách Ngài đã hoàn thành sự cứu rỗi của chúng ta. Có một chủ ý đối với sự hy sinh. Chúa Giê-xu đã được hiến dâng trên thập tự giá như một của lễ. Hê-bơ-rơ 10:12: “Nhưng Đấng Christ đã vì tội lỗi dâng một sinh tế chuộc tội duy nhất và đời đời, rồi ngồi bên phải Đức Chúa Trời”.

5. Bằng dòng huyết của Ngài

Thứ năm, lặp đi lặp lại trong Tân Ước, Đấng Christ được cho là hoàn thành công việc cứu rỗi bằng huyết của Ngài. Ví dụ, Rô-ma 5:9: “Huống chi nay chúng ta đã nhờ huyết Ngài được xưng công-bình, thì sẽ nhờ Ngài được cứu khỏi cơn thạnh-nộ là dường nào!”, hay Hê-bơ-rơ 9:22: “Không đổ huyết thì không có sự tha tội”. Tôi nghĩ đó là một cách khác để rút ra tầm quan trọng của cái chết của Đấng Christ như một vật hy sinh.

6. Thậm chí chết trên cây thập tự

Và cuối cùng, thứ sáu, Phi-líp 2 mô tả sự bị sỉ nhục của Chúa Giê-xu từ điểm cao nhất là bình đẳng với Đức Chúa Trời, đến điểm thấp nhất của sự chết – và sau đó Ngài nói thêm, “Thậm chí chết trên cây thập tự. (Phi-líp 2:8), như Con đường từ cao nhất đến thấp nhất, như con đường mà Đức Chúa Trời ban thưởng với sự tôn cao của Chúa Giê-xu, không chỉ dẫn đến sự sống mới trong sự phục sinh, mà còn là sự tung hô của tất cả các quốc gia – Ngài là Chúa của các chúa.

Và sau đó những từ này không phải là những từ bỏ đi, bởi vì nó phải là điểm thấp nhất để hoàn thành sự cứu chuộc của chúng ta:

Chính vì thế mà Đức Chúa Trời đã tôn Ngài lên rất cao, Và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, Để khi nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, Mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất. Đều phải quỳ xuống, Và mọi lưỡi đều phải xưng nhận Đức Chúa Jêsus Christ là Chúa, Mà tôn vinh Đức Chúa Trời là Đức Chúa Cha. (Phi-líp 2:9-11)

Trong tâm trí của Đức Chúa Trời, có một con đường dẫn đến vinh quang cho Con Ngài, và con đường này là một cái chết đau đớn, nhục nhã khi bị đóng đinh. Đó là chiều sâu của sự đau khổ, chính sự ghê tởm của thập tự giá mà Chúa Giê-xu phải chịu đựng là điểm thấp nhất mà Ngài phải vươn tới để được Đức Chúa Cha ban thưởng cho Ngài chức vụ cao nhất với tư cách là Đấng Cứu Chuộc.

Ngài Xứng đáng là Chúa

Có lẽ một phân đoạn cuối cùng chỉ ra thực tế rằng việc hi sinh Chiên Con là điều khiến Chúa Giê-xu trở thành người cai trị phù hợp của tất cả các dân tộc trên thế giới – đó là Khải Huyền 5:9–10:

Họ hát một bài ca mới rằng: “Ngài xứng đáng lấy quyển sách Và mở các ấn ra, vì Ngài đã bị giết, Lấy huyết mình chuộc cho Đức Chúa Trời Những người thuộc mọi bộ tộc, mọi ngôn ngữ, mọi dân, mọi nước, Và làm cho họ trở nên vương quốc và thầy tế lễ cho Đức Chúa Trời chúng ta, Và họ sẽ trị vì trên đất.” (Khải Huyền 5:9–10)

Vì vậy, ít nhất vì sáu lý do đó, tôi sẽ nói, chúng ta có thể nói rằng sự tôn vinh của Chúa Giê-xu Christ và sự cứu rỗi của chúng ta thực sự đòi hỏi những loại đau khổ mà Ngài đã chịu đựng, và chúng ta sẽ hát bài ca của Chiên Con, mãi mãi như một lời tri ân cho những đau khổ đó mà Ngài gánh chịu, và cho sự cứu rỗi của chúng ta.

>>> Bắt đầu một đời sống hoàn toàn mới với Jesus Christ cùng Cành Nho


CÀNH NHO MEDIA
Nguồn: Why Did Jesus Need to Suffer and Die Publicly? | Desiring God

Instagram @canhnho.vn