“Nếu một người không nghĩ rằng có một Thiên Chúa nào đó mà họ phải chịu trách nhiệm cho công việc tay họ làm, thì việc cố gắng sửa đổi hành vi của bạn, để giữ nó trong phạm vi có thể chấp nhận được thì có ích gì? Đó là những gì tôi nghĩ.”

Người ta nói, “Nếu không có Chúa, mọi thứ đều có thể được cho phép.”

Điều này đúng, bởi vì ‘đúng’ và ‘sai’, nếu muốn nói là tuyệt đối, cuối cùng phải được xác định bởi Đức Chúa Trời bất biến, Đấng “…hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi.” (Hê-bơ-rơ 13:8).

Cơ sở đạo đức dựa trên bất cứ điều gì khác ngoài Đức Chúa Trời đều dễ bị thay đổi, và như vậy, mọi thứ và bất cứ điều gì có thể tưởng tượng được đều có thể được coi là ‘tốt’ nếu được đặt trong hoàn cảnh thích hợp.

Mặc dù nhiều người ngày nay có thể thú nhận sự không-tôn-giáo ở một mức độ nào đó hay cách khác, nhưng một số ít đã chuẩn bị để sống một cuộc đời vô-nghĩa-tới-tận-cùng.

Một bằng chứng rõ ràng về điều này là sự phẫn nộ bộc lộ rõ ​​rệt bất cứ khi nào một người trong số họ dám đưa một thế giới quan hư vô đến mục đích hợp lý của nó. Nếu không có Chúa, thì về cơ bản không có mục đích sống, và bất kỳ ý nghĩa nào, dù tốt hay xấu, vốn có đối với bất kỳ hành động nào của chúng ta trong cuộc sống này.

Trong khi nhiều người có thể đồng ý với khái niệm về một cuộc đời vô-nghĩa-tới-tận-cùng về mặt lý thuyết, thì thời điểm bất kỳ ai cũng hành động tương ứng, coi cuộc sống của con người như thể nó vô nghĩa và giá trị của nó là vô nghĩa, sự phẫn nộ luôn theo sau, cùng với những đòi hỏi về công lý và sự bù đắp.

Hãy lấy Jeffrey Dahmer làm ví dụ. Được mệnh danh là ‘Quái vật Milwaukee’, Dahmer được công nhận là một trong những kẻ giết người hàng loạt tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Từ năm 1979 đến năm 1991, Dahmer đã sát hại và phi tang xác của 17 người đàn ông và trẻ em trai. Những tội ác của anh ta ngày càng ghê tởm và đáng lo ngại hơn theo thời gian, tham gia vào các vụ làm hoại tử xác, ăn thịt đồng loại, và thậm chí bảo quản các bộ phận cơ thể làm quà lưu niệm.

Rồi Sau Đó…

Dahmer bị cảnh sát bắt vào ngày 22 tháng 7 năm 1991 và bị kết án tù chung thân. Trong thời gian bị giam cầm, Dahmer đã yêu cầu một cuốn Kinh Thánh, và ngay sau đó đã tuyên bố là một Cơ Đốc Nhân (người tin vào Chúa Giê-xu Christ) được tái sinh. Năm 1994, Dahmer được một Mục sư làm phép báp-têm (hay rửa tội) trong nhà tù.

Anh ta tiếp tục gặp gỡ hàng tuần với Mục sư và được cho là đã đặt câu hỏi liệu anh ta có đang phạm tội chống lại Chúa vì đã không bị xử tử cho những tội ác của mình theo luật pháp của Đức Chúa Trời hay không.

Cùng năm đó, Dahmer đã được phỏng vấn cho Dateline NBC, nơi Dahmer thảo luận về vai trò của chủ nghĩa / suy nghĩ vô thần trong các hành vi ghê tởm của chính mình, giải thích rằng Dahmer tin chắc rằng mình sẽ không bao giờ phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình trước bất kỳ ai, hay bất kỳ Đấng Thần Linh nào đó, nếu có.

“Tôi không cảm thấy có trách nhiệm với bất kỳ ai,” Dahmer nói. “Tôi không cảm thấy rằng mình phải đối mặt với những gì mình đã làm – chưa bao giờ! Không thể bao biện, đổ lỗi cho người khác hoặc những điều khác. Vì vậy, tôi là người chịu trách nhiệm về những gì đã xảy ra.”

Dahmer được hỏi khi thế giới quan của anh ấy thay đổi, từ cảm giác không có trách nhiệm giải trình sang cảm giác phải chịu trách nhiệm trước Chúa về hành động của mình.

Anh giải thích sự thay đổi của bản thân đã xảy ra sau khi đọc “tài liệu khoa học sáng tạo” (creation science material) mà cha anh đã cho anh đọc trong tù.

“Tôi luôn tin lời dối trá rằng Sự Tiến Hóa là sự thật – Thuyết Tiến Hóa là sự thật – rằng tất cả chúng ta đều chỉ đến từ những chất nhờn vô tri và khi chúng ta chết, bạn biết đấy, chính là như vậy. Không có gì sau đó cả.”

“Toàn bộ những bằng chứng tôi đã đọc mở ra một thế giới quan mới của tôi về sự sống – Tôi bắt đầu đọc những cuốn sách cho thấy sự tiến hóa hoàn toàn là một lời nói dối. Không có cơ sở khoa học nào để ủng hộ nó.”

“Kể từ đó, tôi tin rằng Chúa Giê-xu Christ là Đấng Tạo Hóa thực sự của trời và đất. Nó không chỉ đơn giản xảy ra như vậy. Và tôi đã chấp nhận chính Ngài là Chúa và là Đấng Cứu Rỗi của tôi và tôi tin rằng tôi cũng như mọi người sẽ phải chịu trách nhiệm trước Ngài.”

Bức ảnh chụp Dahmer do Sở cảnh sát Milwaukee chụp, tháng 7 năm 1991
Bức ảnh chụp Dahmer do Sở cảnh sát Milwaukee chụp, tháng 7 năm 1991

Dahmer cho biết, lớn lên, anh cảm thấy có trách nhiệm với cha mẹ mình, nhưng điều đó chỉ dừng lại ở đó. Khi rời khỏi nhà, anh ấy muốn “tạo ra thế giới nhỏ của riêng mình, nơi anh ấy có thể là người có toàn quyền kiểm soát”.

Anh ấy không muốn cúi đầu trước yêu cầu của bất kỳ ai, anh ấy nói. Và đó là triết lý mà Dahmer thừa nhận rằng đã làm anh đã “đi quá xa”.

Lionel Dahmer, cha của Jeffrey, người cũng có mặt trong cuộc phỏng vấn, cho biết ông cũng cảm thấy có trách nhiệm về hành động của con trai mình, vì thời điểm đó chính ông đã rời xa Chúa và không nuôi dưỡng được tinh thần trách nhiệm với gia đình và con cái.

Jeffrey Dahmer đồng ý với nhận định trên của cha ông.

“Tôi nghĩ yếu tố đó có đóng một phần quan trọng làm ảnh hưởng tới chính tôi.” Jeffrey Dahmer nói.

“Ý tôi là, nếu một người không nghĩ rằng có một Thiên Chúa trên trời cao kia để chúng ta chịu trách nhiệm trước Ngài, thì bạn cố gắng sửa đổi hành vi của mình, để giữ nó trong phạm vi có thể chấp nhận được thì sao? Đó là cách tôi nghĩ.

“Kể từ đó, tôi tin rằng Chúa Giê-xu Christ thực sự là Đức Chúa Trời, Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con và Đức Thánh Linh. Ngài là Đức Chúa Trời thật sự.” – anh nói thêm.

Chưa đầy sáu tháng sau, Dahmer bị đánh chết bởi một bạn tù bằng một thanh kim loại dài 20 inch.

BÀI PHỎNG VẤN JEFFREY DAHMER

Jeffrey Lionel Dahmer, còn được gọi là Kẻ ăn thịt người Milwaukee hoặc Quái vật Milwaukee, là một kẻ giết người hàng loạt và tội phạm tình dục người Mỹ, kẻ đã sát hại và phân xác 17 người đàn ông và trẻ em trai từ năm 1978 đến năm 1991.

(Theo Wikipedia)


CÀNH NHO MEDIA
Nguồn: Jeffrey Dahmer, Jesus, and Accountability · Caldron Pool

Bài viết không nhất thiết phản ánh quan điểm của Cành Nho Media.

Instagram @canhnho.vn