Betrand Russell, người theo chủ nghĩa hoài nghi, đã nói một câu đáng kinh ngạc trong quyển Tại Sao Tôi Không Phải Là Một Cơ Đốc Nhân (Why I am Not Christian). Ông nói rằng khi ông còn nhỏ, ông hay nhận được câu trả lời rằng “Đức Chúa Trời là Đấng tạo nên tất cả mọi thứ.”

Thất vọng vì câu trả lời ấy, ông hỏi rằng: “Vậy thì ai tạo ra Đức Chúa Trời?” Khi không có câu trả lời nào thỏa mãn, ông nói rằng: “Toàn bộ đức tin của tôi bị sụp đổ.” Câu hỏi của ông rất phổ biến, và thật tiếc vì ông đã chưa tìm ra được đáp án cho sự nghi ngờ đang bùng cháy.

Không có nguyên nhân thì không bao giờ có hậu quả. Có một giấy nhắn trên cửa của bạn. Phải có ai đó để nó ở đó. Bức họa ở trên tường, ai đó đã vẽ nó. Không có cái gì bắt nguồn từ cái không có! Chúng ta là những con người và bản thân cả vũ trụ này là kết quả cần có của một căn nguyên. Chúng ta tiến đến một nguyên nhân không hề có căn nguyên, đó là Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa, Đấng Đầu Tiên, theo định nghĩa là đời đời. Không ai tạo ra Ngài hết. Ngài tự hiện hữu. Nếu Đức Chúa Trời cũng là một tạo vật được sáng tạo, Ngài không thể là căn nguyên được, Ngài cũng chỉ là kết quả mà thôi. Ngài sẽ không là và cũng không thể là Đức Chúa Trời được.

R. C. Sproul, nhà văn và là một nhà diễn thuyết, giải thích rằng: “Là một Đấng đời đời, Đức Chúa Trời không phải là kết quả và vì Ngài không phải là kết quả”.

Ngài không đòi hỏi một căn nguyên khác. Ngài chính là căn nguyên đầu tiên.


CÀNH NHO MEDIA
Nguồn: Sách “Vì sao chúng ta tin?” – Paul E. Little

Instagram @canhnho.vn