Trong sách Sáng Thế Ký, sự sáng tạo loài người được đan xen bởi tình yêu, sự phản bội và bi kịch. Vậy, Adam và Eva là ai? Câu chuyện này có thật không?

Người được gọi là Adam được tạo ra khi Đức Chúa Trời “lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sinh khí vào lỗ mũi, thì người trở nên một sinh linh.” (Sáng thế ký 2:7). Do đó, Adam được tạo ra từ đất, điều này thực sự được phản ánh trong tên của anh ấy. Trong khi từ “Adam” có nghĩa là “con người”, gốc của tên, adama trong tiếng Do Thái, có nghĩa là “trái đất.”

Sau đó, Chúa đã trồng một khu vườn trong vườn Eden, với “các thứ cây đẹp mắt và ăn ngon” và trong khu vườn này “Ngài đặt người mà Ngài vừa dựng nên ở đó” để Adam có thể ở đó và tìm nguồn dinh dưỡng (Sáng thế ký 2:8-9). Nhiều thế kỷ sau, trong thời kỳ lưu đày, khi truyền thống Sáng thế bị ảnh hưởng bởi Ba Tư, Vườn Địa đàng có một cái tên mới: Thiên đàng (Paradise). Thuật ngữ này bắt nguồn từ từ pardis trong tiếng Ba Tư Cổ, có nghĩa là “bao quanh có tường bao quanh (hoặc được bảo vệ)” thường đề cập đến các điền trang giống như công viên được duy trì để tạo sự thoải mái cho nhà vua.

Giê-hô-va Đức Chúa Trời nghĩ: “Nầy, loài người đã trở nên một bậc như Chúng Ta, biết phân biệt điều thiện và điều ác. Vậy bây giờ hãy coi chừng, kẻo loài người đưa tay hái trái cây sự sống mà ăn và được sống đời đời chăng.”

Sáng Thế Ký 3:22

Vườn Địa Đàng có nhiều cây cối, và Adam được khuyến khích ăn từ mọi cành cây, ngoại trừ cây được gọi là “cây biết điều thiện và điều ác”. Đức Chúa Trời cảnh báo: “nhưng về trái của cây biết điều thiện và điều ác thì con không được ăn, vì ngày nào con ăn trái cây đó, chắc chắn con sẽ chết.” (Sáng thế ký 2:17). Miễn là Adam bằng lòng sống trong tình trạng vô tội vĩnh viễn, tất cả các nhu cầu thể chất của anh ấy sẽ được đáp ứng. Sau đó, Adam phải chọn một cái tên thích hợp cho mọi loài mà Đức Chúa Trời ban cho ông (Sáng thế ký 2:20). Bằng cách đặt tên cho các yếu tố của sự sáng tạo, Adam đã chào đón và ôm ấp tất cả các sinh vật sống và tạo cho chúng vị trí của chúng trong tự nhiên.

Nhưng Adam cảm thấy cô đơn. Đức Chúa Trời nhận ra điều này, và khiến Adam chìm vào giấc ngủ sâu. Sau đó, ông lấy một trong những chiếc xương sườn của Adam để tạo thành một người phụ nữ, người được gọi là Eva (Sáng thế ký 2:21-22). Adam rất vui với người bạn đời mới của mình. Cả hai đều trần truồng, nhưng sự ngây thơ của họ đã ngăn họ trải qua sự xấu hổ, hay biết điều thiện và điều ác.

Tuy nhiên, ngay sau đó, một con rắn đã xuất hiện. Nó lém lỉnh tiết lộ lý do tại sao Đức Chúa Trời không muốn Adam và Eva ăn cây cấm: “Các người chắc chắn không chết đâu! Vì Đức Chúa Trời biết rằng khi nào các người ăn trái cây đó thì mắt mở ra, và các người sẽ giống Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác.” (Sáng thế ký 3:3-5).

Khi người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quý vì làm cho mình khôn ngoan, thì hái và ăn, rồi trao cho chồng đang đứng bên cạnh; chồng cũng ăn nữa. Bấy giờ mắt cả hai người đều mở ra và nhận biết mình trần truồng. Họ kết lá cây vả làm khố che thân.

Sáng Thế Ký 3:6-7

Vì sự vi phạm này, họ đã bị đuổi khỏi Địa Đàng. Không còn sự ngây thơ như trẻ thơ trước đó, Adam và Eve đã nhận thức được sự khỏa thân của họ. Họ đã trở thành vợ chồng. Eve sinh con trai đầu lòng, đặt tên là Cain.


CÀNH NHO MEDIA
Nguồn: Why Adam and Eve were cast out of Eden (nationalgeographic.com)

Instagram @canhnho.vn